Chào mừng các bạn đến với - Góc Thương Mại - do các cựu thành viên trường Quốc Gia Thương Mại tại Việt Nam thực hiện
Hiển thị các bài đăng có nhãn van tho. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn van tho. Hiển thị tất cả bài đăng

26 tháng 5, 2012

phiếm đàm

Anh Lê Hùng Dương, bút hiệu Dương Lêh là cựu sinh viên Quốc gia Thương mại khóa 7. Anh sinh ngày 5 tháng 3 năm 1943 tại Gia Định. Anh đảm trách các công việc sau :
. Giáo viên Kế Toán từ 1983 đến 1987 tại Hội Trí Thức Yêu Nước.
. Giáo viên Anh ngữ chuyên ngành Kinh doanh thương mại, Kế Toán Tài Chánh, Ngoại Thương từ năm 1985 đến nay (2010).
Ngoài ra , anh Dương còn có nhiều hoạt động sôi nổi khác về các lãnh vực: viết văn, thuyết trình…Xin hân hạnh giới thiệu đến Quý đồng môn QGTM một bài viết ngắn của anh Dương viết về một đề tài thuộc loại everyday life với một giọng văn duyên dáng hệt như con người của anh trong cuộc đời thường ngày. 



CHUYỆN LẺ BÓNG



Tuần rồi tôi lại được mời đi dự tiệc mừng đám cưới con gái bà chị họ. Cô dâu là một bác sĩ mới ra trường, còn chú rể là một kiến trúc sư. Quả là trai tài gái sắc (cô dâu cũng xinh xắn lắm), xứng lứa vừa đôi, môn đăng hộ đối. Ai cũng trầm trồ khen ngợi bà chị họ tôi vừa có con gái đẹp đẽ lại vừa học giỏi, rồi bây giờ có được rể thảo, mặt mày sáng láng trong bộ côm-lê trắng giống như tài tử phim Hàn Quốc. 

Bà chị tôi có ba cô con gái, không có được một tên đực rựa nào cả. Cô đầu tiên năm nay cũng ba mấy, gì đó, cũng là một bác sĩ, có chồng và hai con trai quậy cũng có hạng. Cô thứ hai là dân Kinh Tế, nghe nói cô này tốt nghiệp ngành Quản trị Kinh doanh, hiện đang làm việc cho siêu thị Métro, oai vệ lắm nhưng chưa có anh chàng nào đủ điều kiện để cô làm thơ. Thôi thì đành phải chờ vậy. 

Luận về cái chuyện này nhiều người theo khuynh hướng đổi mới một chút thấy có một cái gì đó không "fair" chút nào giữa người nam và người nữ. Tại sao trong việc đi tìm kiếm một nửa của chính mình thì ông Trời giao toàn quyền chủ động cho giới mày râu. Tại sao chỉ có đàn ông được quyền đi tìm vợ, còn phụ nữ không được quyền chủ động đi tìm chồng, mà chỉ ngồi chờ đợi một ông nào được một đấng thiêng liêng dẫn dắt đến gặp người phụ nữ để xe duyên tơ tóc. Rủi như cơ hội đó không đến, người phụ nữ đành phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng trọn đời. Tại sao người Kinh không bắt chước một số người Dân tộc thay đổi quan niệm sống, theo chế độ mẫu hệ, ở đó người con gái được quyền đi tìm chồng, chọn chồng và cưới chồng. Phải để cho phụ nữ lật đổ cái quan niệm cũ sì để chủ động quyết định trong cuộc sống hôn nhân. Những sinh hoạt ngoài xã hội sẽ đổi khác. 

Khi người phụ nữ được quyền chủ động mở lời tỏ tình với người mình yêu để rồi tiến tới thành vợ thành chồng, quan niệm sống của người đàn ông sẽ đổi khác. Muốn được một người phụ nữ nào đó để mắt tới, người đàn ông phải luôn luôn trau dồi bản thân, tu tâm dưỡng tánh, rèn luyện đạo đức, học tập để trở thành một người tốt trong xã hội, có học vị cao. Học vị càng cao càng dễ dàng được phụ nữ tìm đến. Số lượng đàn ông học giỏi có học vị cao gia tăng. Tuy nhiên các đấng mày râu đừng nên nghĩ đến chuyện chạy bằng cấp, học dốt mà có bằng thiệt. Thời buổi hiện đại, mọi việc mua bằng cấp sẽ bị phát hiện ngay. Một khi người đàn ông bị phát hiện mua bằng cấp sẽ phải chịu ế vợ không có "ma" phụ nữ nào tìm đến hỏi làm …chồng. 

Trở lại cái đám cưới của con gái bà chị, người ta tổ chức rất rôm rả. Khung cảnh thanh lịch bên bờ sông Saigon. Sảnh đường rộng rãi chứa đựng khoảng bốn trăm người. Âm nhạc dồn dập như vừa chào mừng cô dâu chú rể, nhưng đồng thời cũng thúc giục những người còn lại trong sảnh đường, cả nam lẫn nữ, nếu chưa lập gia đình hãy nhanh chóng đến với nhau để có đôi có cặp với người ta. Tôi nhìn sang những bàn bên cạnh có nhiều cô gái đang độ thanh xuân, ăn mặc rất bảnh bao, nhìn cô dâu chú rể không chớp mắt. Có cô không chịu nổi la lên: " Đẹp quá bà con ơi". Tôi cũng mong sao ông Trời sắp xếp cho các cô này rồi cũng sẽ có dịp bước lên xe hoa, kẻ trước người sau đừng bỏ sót ai cả. 

Nhưng rồi ông Trời cũng oái oăm, gán cho mỗi con người một cái "số", hay một "tấm vé số" để cho người ta vin vào đó mà đổ lỗi cho: "cái số nó vậy". Tại một công ty, một cô phụ trách sales, mỗi ngày cô phải gọi điện thoại lấy báo cáo từ các đại lý tại mấy chục tỉnh thành trên toàn quốc. Dáng vẻ bề ngoài của cô cũng thường thường bậc trung, năm đó cô mới ngoài ba chục, trình độ đại học, nhưng vẫn còn "thong thả". Thong thả ở đây tức là chưa bị ràng buộc và cũng có nghĩa là chưa có anh chàng nào tìm đến. Trong lúc cô giao dịch qua điện thọai, phải nói cô này có cách làm dáng qua giọng nói rất đặc biệt, rất mực dịu dàng. Các bậc đàn chị, những người đã có tổ ấm vững vàng, rất thông cảm với cô bởi vì họ biết rằng cô đang phòng không mông quạnh nên cô phải "tiếp thị" giọng nói của mình, ngoài cái công tác marketing dáng vẻ của mình bằng các thứ hàng hiệu. Nhưng rồi mỗi năm trôi qua, mốc thời gian là mỗi kỳ nghỉ lễ 30/4 cô thường đi du lịch một quốc gia nào đó. Cho đến nay, theo một người bạn lâu ngày gặp lại cho biết, cô đã đi qua mấy chục quốc gia rồi,vẫn chưa có ai góp gạo nấu chung, chứ chưa nói đến chuyện chính thức bước lên xe hoa về nhà chồng. 

Một cô giáo dạy chung, chạy sô cũng nhiều, tiền bạc dư dả, nhưng cứ gần đến cuối tuần, khi đang chờ giờ lên lớp cô thường chép miệng than thở: "Chán quá, không có ai mời đi cà phê cà pháo gì cả." Đó cũng là một "cái số". Nhưng tôi thấy "cái số" này thường lẩn quẩn trong ngành giáo dục. Không chỉ riêng các cô giáo mà các thầy cũng có. Có thầy đã ngoài bốn mươi vẫn còn solo một cách… ổn định. Có nghĩa là trong đầu óc ông thầy giáo này không hề có một bóng dáng phụ nữ nào để thầy thức khuya làm thơ đề tặng. Cuối tuần thấy xách cần đi về vùng ngoại ô câu cá. Những con cá câu được thầy mang về tặng hàng xóm. Thế là xong cái weekend êm ả của thầy. 

Thêm một cái oái oăm nữa của ông Trời là trong cùng một môi trường, có điều kiện gặp gỡ tiếp xúc, vậy mà hai người nam nữ cùng solo lại ráp với nhau không được. 

Tiệc cưới đã gần tàn, món tráng miệng đã được dọn ra để trên bàn. Trên sân khấu bốn năm thanh niên lên hát với nhau ầm ĩ. Tôi nhón một miếng xu xoa rồi đứng dậy ra về.

© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật ngày 13.11.2010 theo nguyên bản của tác giả từ SaìGòn .
. Đăng tải lại vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com 

16 tháng 5, 2012

quê hương






Giới thiệu:
Anh Tôn Thất Quyền (K11) là một người rất yêu thích văn thơ. Anh đã ngâm thơ trong buổi Họp mặt Đồng môn QGTM 2012. Nay anh Quyền gửi đến tặng Quý đồng môn QGTM một bài thơ hay do Anh sưu tầm. Vô cùng xúc động về Món quà quý giá của anh Quyền, xin chân thành cám ơn Anh.



QUÊ HƯƠNG

Thân kính tặng các anh chị cựu SV.QGTM trên toàn cầu
CHÍ NHƯ  (Tôn Thất Quyền - K11)


Đây trái chín dưới vòm cây rạo rực
Mà cánh đồng gói lại để phần ta 
Đây vò nước tràn trề trong cơn khát
Lúc dòng sông tới rót trước hiên nhà.

Đây ngọn gió đón ta vào giấc ngủ
Để vòm trời nghiêng xuống cất lời ru
Đây lửa bếp chờ ta còn cháy đỏ
Mà rừng đêm thức đợi giữa sương mù.

Đây lời hát vỗ về từng nỗi khổ
Đem tình người ấm áp chở che ta
Đây chín rực môi em mùa táo đỏ
Phút mặt trời hạnh phúc tới trao ta..,

Anh mơ thấy vải căng trên giá vẽ
Dưới tay mình thành phố buổi hoàng hôn
Dòng sông vắng đám mây chiều lặng lẽ
Tiếng chuông ngân đâu đó ở trong hồn.

Anh mơ thấy một vùng quê yên tĩnh
Bánh xe lăn yên ổn dưới mặt trời
Con đò sớm sương giăng mờ bến nước
Khói đốt đồng lưng bạc áo em tôi.

Anh mơ thấy trên những con đường vắng
Mùi nấm tươi phảng phất dọc rừng già
Mùi đất ẩm lên men trong cỏ tối
Tiếng mõ trâu vọng lại những chiều xa.

Quê hương phía những cánh đồng cháy nắng
Dưới vòm trời xanh ngắt gió phương Nam
Gió thổi đến những bãi bờ say đắm
Thổi rung lên tất cả những dây đàn.


NGUYỄN VIỆT CHIẾN ( TN.CN : 23.10.2011)


--

19 tháng 4, 2012

both sides now

Lời tác giả: Để khuấy động phong trào văn thơ cho blog Góc Thương Mại, cũng như để giải khuây cho Quý Đồng môn, T. xin gửi đến blog một bài viết ngắn. Bài viết có thể là vụng về, nhưng chắc chắc một điều, khi viết T. đã viết với tất cả những cảm xúc thật nhất của con tim. Xin Quý Đồng môn vui lòng lượng thứ! 

BOTH SIDES NOW 

Một sinh viên cũ mà tôi từng hướng dẫn làm đồ án tốt nghiệp, quê ở một tỉnh miền Trung xa xôi, ra trường đã 2 năm kể với tôi: …cái đất Sài Gòn này em ngán quá rồi Cô ơi. Đi đâu cũng thấy những mưu mô toan tính. Mua có bịch dâu tây ngoài vĩa hè, mang về mở ra bên trong hư hết trơn. Buổi tối có hôm xe hư em phải đi xe ôm, trên đường đi nói chuyện với ông xe ôm rất vui, vậy mà đến trước cửa nhà, ông ta giựt mất cái ví của em chạy mất tiêu, còn xô em té đau điếng. Đến cô bạn gái dân Sài Gòn mới quen cũng chỉ chăm chăm hỏi: Anh có đi làm công ty nước ngoài không? Anh có nhà riêng chưa? Lương Anh bao nhiêu ?... Làm em điên tiết, delete cô ta ngay thôi. Xe cộ thì chen chúc đầy đường, khói xe thì mù mịt… muốn stress luôn. 

Môi trường Xây dựng ở đất Sài Gòn thật lắm phức tạp. Trực tiếp đụng đến đồng tiền trong cái nguồn vốn lớn lao đổ vào một công trình xây dựng, ai mà chả động lòng tham. Hồi mới ra nghề em bị lãnh bao nhiêu là cú lừa. Ông sếp kêu mình ký, ngây thơ ký vào mà không hiểu ất giáp gì…Đám thợ kêu ca vợ ốm, con đau sao mà khổ quá, em lại ký giấy cho họ tạm ứng lương, thế là biến ngay lập tức. Đến thủ kho là một người quen cùng quê, cũng thông đồng với các chủ vựa đổ vật tư qua mặt em vù vù. Hồi đó em cả tin, nghĩ con người ta đâu mà xấu xa thế. Hết dám nhìn đời màu hồng, mà nhìn đời bằng cặp mắt cú vọ, như thể luôn nhớ đến cái câu nói: “người ta lương thiện là vì chưa có dịp gian” hoặc :” lương thiện vì chưa được trả đúng giá”….

…Ủa, vậy Em vẫn còn ở đất Sài Gòn này làm chi dzậy?... 

Nhìn khuôn mặt em rắn rỏi, cặp mắt không còn trong vắt như ngày nào, các câu hát của bài Both sides now như xoay tròn trong đầu và muốn bật ra thành lời. Lần đầu tiên, tôi nghe bài này vào năm 1970 do nữ ca sĩ Joni Mitchell trình diễn với cây ghita thùng, giọng ca thật nhẹ nhàng. Sau đó, năm 1973 ban nhạc the Dreamers với các con của Phạm Duy trình bày. Thái Hiền với giọng ca hơi “chua” cùng giọng bè phụ họa của Duy Quang, Duy Cường cũng làm tôi rất thích thú, nhất là phần lời Việt do Phạm Duy viết. Hồi đó, đang trên ghế nhà trường, đời toàn màu hồng, tôi như muốn uống vào lòng các lời ca giản dị : Bows and flows of angel hair. And ice cream castles in the air. And feather canyons ev’ry where. I’ve looked at cloud that way… Được viết qua lời Việt là : Mây xây lầu đài trên cõi trùng. Nhẹ nhàng như bông chuyển thành tơ buông. Mây như tóc thần uốn trên màn không. Tôi cho mây đẹp vô cùng… 

Các giấc mộng đời tươi đẹp được trôi qua từng ngày, từng ngày trên ghế nhà trường. Không toan tính, hông dối gian, trải lòng cùng bạn bè mà không sợ thua thiệt. Trên con đường đến trường có lẽ chả có con sói nào rình rập cô bé Quàng khăn đỏ, mà toàn là… Bows and flows of angel hair…Hoặc là : Moons and Junes and ferries wheels. The dizzy dancing way you feel. As ev’ry fairy tale comes real. I’ve looked at love that way..Như bao nhiêu chuyện thần tiên đẹp. Này là yêu anh này là yêu em. Bao nhiêu khát vọng bấy nhiêu chờ mong. Tôi cho cõi đời dễ dàng… Anh chàng hàng xóm cứ hát như gào la cái bài hát thật ra rất nhẹ nhàng này. Hay là anh đã lãnh quá nhiều cú lừa và nhìn thấy ở bài hát cái side phía bên kia thôi chăng ? Còn tôi thì lẩm nhẩm bài hát một cách mơ mộng suốt ngày là vì tôi cũng chỉ nhìn vào cái side phía bên này chăng ? Có lẽ vậy, mỗi người đứng bên một side mà kênh kênh nhau khi lỡ nhìn chạm vào cặp mắt nhau mỗi lúc đi ngang nhà. Cho đến cuối năm 1974 anh lên đường nhập ngũ, cuộc chiến đang hồi khốc liệt vào giai đoạn chót. Gia đình anh sau đó dời đi. Mất liên lạc . Tiếng hát của Joni Mitchell, của Thái Hiền và của anh Hàng xóm thường vang trong đầu tôi mỗi khi tôi phải đứng về một side nào đó trong cái cuộc sống ngày càng đa đoan khi ta không còn ở ghế nhà trường nữa. 

Phía side màu đen thì như thế này: …But now they only block the sun They rain and snow on ev’ry one So many things I would have done know. But cloud got in my way …Nhưng nay mây thay mầu trên khắp trời Từng làn mây đen về làm mưa rơi Bao nhiêu những điều tôi vẫn hằng mơ. Theo mây tan về tít mù…Những dư vị đắng ngắt trong lòng khi mình lãnh những trái đắng do sự cả tin. 

Em đã quá “già” để cần một lời khuyên, em kể chỉ là để nhẹ lòng . Em còn nói: …Cô làm việc trong môi trường giáo dục, chắc Cô đâu có bị đụng chạm mặt trái của cuộc đời ?... Còn tôi thì không muốn kể cho em là đã bao lần tôi phải nhảy sang side màu đen để chiến đấu trong cuộc đời này. 

Rồi những khi loay hoay mãi bên side màu hồng để lãnh những vấp ngã đau, cú nhỏ lẫn cú lớn ngay trên mảnh đất Sài Gòn này. Nhưng có một điều, tôi chưa bao giờ nguyền rủa đất Sài Gòn này như em. Cái mảnh đất Sài Gòn đáng yêu và đáng ghét, nhưng nó đã lỡ chứa hết cả trái tim của tôi mất rồi !.. Những ngày tháng lang thang trên những mảnh đất xinh tươi khác, linh hồn tôi đã bao lần khóc nức nở đòi quay về mảnh đất đẹp lẫn không đẹp này đấy thôi. 

Thôi thì hãy: I’ve looked at clouds from both sides now from up and down. And still somehow. It’s cloud illusions I recall. I really don’t know clouds at all. Nay tôi xin nhìn mây đến hai lần Nhìn khắp xa gần Nhưng vẫn cho rằng Đám mây đám mây mông lung ảo huyền Ôi mây ôi mây là gì… Mây huyền. Side màu hồng, side màu đen. Hãy nhìn cho rõ cả hai phía. Nhưng hãy cho tôi được trở về đứng trên bục giảng hoặc trở về căn nhà trong hẻm nhỏ, trở về cái Góc Thương mại bé tí xíu để được đắm mình bên phía side màu hồng. Còn em, chắc em cũng phải có những nơi chốn nào để trở về phía bên này sau những lúc miệt mài “chiến đấu” bên phía side màu đen ? Chúc em mọi sự tốt lành trong những ngày Em còn sống trên cái mảnh đất Sài Gòn này. 


Sài Gòn, tháng Ba/ 2012 
Thôn Nữ.

--