Chào mừng các bạn đến với - Góc Thương Mại - do các cựu thành viên trường Quốc Gia Thương Mại tại Việt Nam thực hiện
Hiển thị các bài đăng có nhãn luu ca. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn luu ca. Hiển thị tất cả bài đăng

14 tháng 6, 2013

TTH với lưu ca




Văn sĩ dùng ngòi bút để tả thôn nữ. Họa sĩ dùng cọ và màu. Thôn nữ trong văn chương Việt Nam hay trong tranh là đề tài bình dân dễ đọc. Thôn nữ Hậu Giang, một hình ảnh quen thuộc gắn liền vào đồng lúa phì nhiêu, yên bình. Năm nay tại ARLINGTON TX, tôi cách xa Hậu Giang nửa vòng trái đất. Hậu Giang và đề tài THÔN NỮ tuy xa cách trong không gian và thời gian, 30 năm hơn kể từ lúc mới gặp nhau lần đầu, vẫn còn in rõ nét trong tiềm thức, trong ký ức tôi. Hậu Giang trong tôi thu hẹp vào tỉnh Bạc Liêu. Thôn nữ trong tôi có tên Hạnh mà không phải một cô gái quê tổng quát nào đó như chúng ta thường thấy trên bìa các tạp chí thời xưa. Thôn nữ tên H. là một bóng dáng thân thương nhứt suốt đời tôi.

Chiều nay trong công viên im vắng gần nhà, im vắng rất cần cho cảm hứng như chiếc thuyền con, mong manh cần cho dòng sông hiền hòa trong bức tranh thủy mạc. Tác giả hồi tưởng lại con sông dịu êm trước nhà em như sông HƯƠNG nên thơ nơi cố đô HUẾ, nhớ đến hàng cau, mái rạ, màu mạ non xanh mướt, mùi mạ thơm lừng theo từng cơn gió thoảng ...nơi em sinh sống và trưởng thành. Anh nhìn thấy trong em có sự bình dị của con gái miền sông HẬU, sự hiền hòa của dòng sông và đượm nét thôn nữ trong tranh. Khi bình minh ló dạng nơi quê em, không khí tươi mát, anh nhìn say sưa nét đẹp của mấy tàu cau tươi cong vút, lung lay nhẹ theo từng cơn gió, liên tưởng đến hàng mi đen tuyền của thôn nữ và cây mận hồng đào trĩu nặng trái sau vườn nhà em với màu hồng thắm tươi, thơm ngon, ngọt ngào, mời mọc như đôi môi không son của em... Sương sớm lưu-ly tụ trên lá mạ như những hạt kim cương quý giá. Mây quê em xanh như màu áo thiên thanh của cô nữ sinh trung-học Bạc-liêu.

Ngoài sông : một chiếc đò ngang chèo tay. Nơi bến đò có quán trà quế bình dân với vài chiếc băng cây, mấy cái ghế xiêu vẹo nhưng chứa đầy tình cảm. Chẳng có loại trà nào đắt giá, chỉ có trà quế nóng, kẹo, bánh... với giá bình dân. Hình ảnh của thôn nữ với đôi mát đen dịu hiền, suối tóc thơ ngây, tánh nết đơn sơ như mái rạ, như con đò ngang hữu dụng...Ngần ấy thứ đáng yêu, anh xin trộn lẫn trong bài thơ mang tên HẠNH. Nơi chồn phồn hoa đô hội, nam nhi hay tặng cho các cô hoa hồng. Anh không mua hoa vì hoa nào rồi cũng tàn theo thời gian. Bài thơ nầy dành tặng riêng em như " HOA ĐỒNG" được trao về cho "CỎ NỘI" ! "



TTH

Mạ thoảng hương quen mùi tóc xõa 
Trăng vờn sóng bạc trắng làn da 
Tàu cau tươi nắng, mi cong vút 
Liễu phớt gió chiều, dáng thướt tha. 

Hồng đào chín đỏ, đôi môi mộng
Lưu-ly sương sớm, mắt long lanh
Đồng quê xanh lúa, em thôn nữ
Chẳng biết sầu vương, chẳng nhớ mong.

Đơn sơ mái lá, tuổi xuân thì 
Trong trắng thơ ngây, chưa biết chi 
Dòng sông lờ lững, em hiền dịu 
Xuôi chảy xa nguồn, chưa biết yêu ! 

Mây thêu màu áo, áo thiên thanh
Nho nhả, thanh trang, dáng mong manh
Xuống đò, bước nhẹ, đò khẽ lắc
Tan học, đò ngang, em về nhanh .

Nhà em cách chợ một con sông 
Me-keo thẳng tắp đứng hai dòng 
Giao tàng, rợp mát, che lối nhỏ 
Bến đò, quán vắng, mắt anh trông. 

Chiều nay lộng gió, trời se lạnh
Phất tung tà áo, nắng vàng hanh
Em : tay giữ áo, tay vin nón
Thẹn thùa vội bước, mắt long-lanh.

Nhìn em, không phải là họa sĩ 
Anh gắng dùng thơ vẽ dáng đi 
Một tay che áo, tay giữ nón 
Cảnh đó lòng anh đã khắc ghi. 

Xám thẩm mây trời : mưa tuôn mau
Tránh mưa, quán vắng em vội vào
Bắt gặp mắt anh nhìn si dại
Anh biết lòng em cũng xôn-xao.

Kể từ ngày đó khi tan trường 
Đi ngang quán cũ, em vấn vương 
Tay nghiêng nón lá che khuôn mặt 
E thẹn càng thêm nét dễ thương. 

Năm tháng nhìn nhau chẳng nói chi
Chỉ dùng đôi mắt tỏ tình si
Tuy anh chưa nói, em đã biết
Trong đáy tim anh chứa những gì .



---
Lưu Ca - Tháng 06/2013

16 tháng 5, 2012

mộng cuối đời

Người đi ôm ấp chân tình cũ
Kẻ ở u-hoài với thiên thu . 










MỘNG CUỐI ĐỜI


Suốt năm mươi năm dài ròng rã
Kể từ ngày em đã sang ngang
Gã mơ màng, ngồi bó gối co ro
Tay gõ nhịp đếm đìu hiu của gió

Hay bó thành chùm những tơi tả ngày mưa
Chất chứa vào hồn hết kỷ niệm ngày xưa
Vai oằn gánh, nửa thương, nửa nhớ.
Tâm não gã tràn đầy trăn trở

Chuyên chở tâm tình đầy nỗi băng khoăng
Lưng khòm xuống : khối u-tình trĩu nặng
Gã biếng nói năng, ưu tư, tĩnh lặng
Tóc trở màu, đầu gã trắng phau phau

Tình gã trao đi, nhận về toàn luyến tiếc
Khi đêm tàn dần, nỗi buồn càng da diết
Gã chỉ yêu một lần, một chân tình tha thiết, mộng mơ
Thế là một đời mang mặc cảm bơ vơ

Ngoại hình gã xác xơ, nội tâm chán ngấy
Tình là thế đấy, có gì ngoài mơ với mộng
Tuổi xế chiều, gã nắn nót dệt ảo vọng trong thơ

Cuối đời, gã còn chút ước mơ :
Rất mừng rỡ khi được gặp người yêu năm cũ
Chỉ một lần, một lần thôi cũng đủ
Hơi thở lịm dần, gã viễn du thanh thản ./.

LƯU-CA

19 tháng 8, 2011

phút chạnh lòng



nguồn: Internet



Mi chợt ướt ngỡ mưa rơi trên má
Son thoáng buồn làm nhạt nét viền môi
Thoáng yêu đương vẫn quay quắt trong tôi
Bao kỷ niệm lẻn về trong đêm tối.

Ngồi trầm ngâm, lòng ngổn ngang trăm mối
Tôi mơ màng nghe uất nghẹn, bơ vơ
Buồn dâng cao khi anh ấy hững hờ
Đau chất ngất khi tình đầu tan vỡ.

Chiều nay tâm tư vấn vương, trăn trở
Mây cũng sầu và gió cũng bâng khuâng
Mi nhuốm buồn, chút dư lệ trào dâng
Đôi môi nhạt in bóng chiều hụt hẫng.

Tôi thả hồn theo áng mây thơ thẩn
Phút chạnh lòng: nước mắt dệt màn sương
Vẫn không nhòa hình bóng người tôi thương
Chiều lịm tắt thêm buồn trong tâm tưởng.

LƯU CA

25 tháng 7, 2011

cõi thơ




Chia tay, tôi học làm thi sĩ,
Trau chuốt thành vần chuyện biệt ly
Khi thương, lúc nhớ đêm trăn trở
Lảo đảo hồn xiêu trong cõi thơ
Em đi, lưu lại màu mắt biếc
Nuối tiếc nhiều thêm, chuyện cũng rồi
Mây trôi, nước chảy, đời hiu quạnh
Chạnh nhớ người xưa, nhớ không thôi.
Đêm đen, vọng nỗi buồn xa vắng
Hòa đồng tâm trạng, cảnh lặng thinh
In đôi mắt biếc vào ký ức
THao thức năm canh, ngắm một mình.
Tình xưa cô đọng trong vần nhớ
Dấu trong âm điệu chút mộng mơ
Ghép thêm vào ý... lời than thở
Mắt biếc u hoài... đẹp áng thơ ./.



 Lưu-Ca

14 tháng 10, 2010

mưa rào cuối thu














Lá vàng gió cuốn chao rơi,
Dù ai hờ-hững một đời vẫn yêu.
Tiêu-sơ lá đổ muôn chiều,
Vấn vương, tê-tái, hắt hiu kiếp người.

Gom thương nhớ đan thành nguồn thi-cảm,
Sắc thu buồn da-diết dệt hồn thơ,
Giấy, bút, thư em…còn in đậm nét ơ thờ,
Nên anh ngại nhắc chuyện ngày xưa dang-dở.
Mình đã chia xa, hết rồi phút giây bỡ-ngỡ
Của thuở ban đầu khi mới yêu nhau.
Gặp lại hôm nay sao em ngượng-ngập câu chào,
Như ngầm trao dư lệ, như khơi lại niềm đau !


Bềnh-bồng gió lộng, tóc em bay,
Đứng sát bên em thấy lạc-loài
Nghe rõ trong lòng đang khắc-khoải,
Nói được gì đâu…ngập đắng cay.
Gió lộng bồng-bềnh áo em bay,
Em chẳng nhìn anh, khẽ nhíu mày,
Ngấn lệ vương-vương nơi khóe mắt,
Tay che vạt áo, má hây hây.


Nhìn nhẫn tay em bỗng nghẹn ngào,
Xì-xào tiếng gió, lá lao-xao.
Ước-ao như lá, vô tri giác,
Không biết buồn thương, chẳng biết đau.
Phút giây gặp gỡ chóng qua mau,
Em vội lánh đi dưới mưa rào,
Mưa chưa ướt áo, lòng ướt sũng,
Ngẩn-ngơ lúng túng , tim nhói đau.


Thờ-thẫn trông theo em từng bước,
Tha-thướt như xưa dáng thon gầy,
Tình anh ngỡ tắt như than lạnh,
Nào ngờ vẫn cháy, vẫn còn đây.
Sao trời mau mưa và chóng nắng,
Cho tâm-hồn trống vắng đơn-côi,
Sao em chợt đến rồi đi vội,
Cơ-hội gặp nhau đã hết rồi.


Cơn mưa rào cũng là cơn giải-thoát
Để chúng mình khỏi ngơ-ngác nhìn nhau,
Cho tim lắng đi tình cảm rạt-rào,
Cơn mưa nào cũng tăng thêm áo-não.
Tình phai cũ, sao mỗi ngày niềm đau vẫn mới,
Anh thích một mình nín-lặng dón chiều rơi,
Chơi-vơi lá úa tàn thu rụng,
Anh ngắm mông lung... vọng cuối trời. / .


Lưu Ca
( Làm tại Công viên LES BOIS de BOULOGNE – PARIS - FRANCE )

đi tìm dư âm mùa thu

Năm nay tôi cố tìm lại dư âm mùa thu cũ. Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp hơn hiện tại. Càng quý hơn, những gì đã mất, mất hút theo thời gian tự bao giờ…
Tôi lang thang đi vào một công viên rộng lớn, vắng lặng để con tim được nghe tiếng lá vàng rơi trên nền cỏ úa, tiếng heo may vi vu và ánh chiều rơi trên cội cây trơ cành.
Hàng cây cypress-evergreen thẳng tắp ở chân trời đứng buồn như cung nữ thời xưa. Gần hơn, trong vườn nhà ai cạnh công viên thấp thoáng vài nụ hoa trắng còn sót lại sau mùa hè như những thiên thần cánh nhỏ, bơ vơ, thơ ngây… Trên đầu, vài áng mây xam xám, bàng bạc, lơ đãng trôi về làm cho mùa thu năm nay như thiếu nắng, như thiếu vắng bóng dáng cố nhân thân thương trong lòng.
Bất chợt, tôi thấy hồn mình hòa nhập vào tiết thu.
Thu không buồn da diết như mùa đông ngập tuyết trắng xóa ngoài sân, ngập cả trong lòng người cô lữ.
Quanh tôi như có tiếng chân ai bước nhẹ. Không ai cả. Đó chỉ là tiếng lá lướt trên đất theo từng cơn gió, nhẹ nhàng, âm thầm nhưng cũng đủ làm vương vấn hồn tôi.
Biết bao nhiêu mùa thu đã về nhưng bóng dáng thon gầy thân thương vẫn xa biền biệt. Tâm trí tôi theo áng mây chiều trôi về dĩ vãng. Những hình ảnh dễ mến ngày cũ lần lượt hiện ra đầy đủ, thật rõ như cảnh vật quanh tôi. Ngoại cảnh và nội tâm quyện vào nhau, thơ mộng, lãng mạn, xen lẫn buồn buồn…
Bây giờ tôi đã thực sự tìm lại được dư âm mùa thu cũ./.

Lưu Ca

5 tháng 9, 2010

nị - ngộ

Hi ACE TM2,

Mỗi miền của đất nước VN đều có vài nét đặc thù liên quan đến văn hóa của thiểu số dân sống tại đó.
Hôm nay COL trích 1 thí dụ nhỏ ở xứ "Bò Léo"/Bạc Liêu. Đặc sản cũa Bò Léo : trong sông rạch gồm thật nhiều "cá chốt", trên đất liền thì đa số dân là Tiều-Châu, made in China 100 %.
Con gái lai Tiều-Việt xứ Bò-Léo thường có vẻ đẹp dể nhìn được dân "Duỵt-Nàm"/VN gọi là Miss "ĐẦU GÀ ĐÍT VỊT", nghe hơi lạ tai ?. Một điều thú vị nữa là cách gọi tên. Dù là trai gái, lớn nhỏ ...đều được gọi tên đôi (2 chữ) với chữ A đứng đầu và tên phía sau phải bỏ thêm dấu sắc.

Thí dụ : A-Múi ; Tào Chương nhà ta sẽ được gọi "A-Chướng" ; Miss Ngọc-MAi trở thành "A-Mái" ; tên của "ngộ" là COL trở nên "A-Kón" , bà xả của ngộ tức "NỊ-MIC" (made in China) ở nhà có 1 tên "mỹ miều" là "A-Nái", tuyệt đối không liên quan gì đến "heo nái" mặc dù có chữ NÁI rõ ràng. A-Chướng hiểu ít nhiều nghĩa cũa danh từ "tiều châu", nhớ làm chứng cho ngộ "lớ"(hé hay nhé theo tiếng "thòn quả" tức quảng đông vì ngộ lai Quảng). A-Pá và A-Má tức ba má vợ (ba má ruột A-Kón chết trước khi ngộ cưới A-Nái nên các bạn hiểu giùm 2 chữ A-Pá và A-Má trong bài nầy đều thuộc bên "dợ") lựa 1 tên "tiều" đẹp, có ý nghĩa đặt cho con gái chứ không phải Nị-Mic của ngộ "xấu háy"/khó nuôi mà phải đặt tên xấu như người VN.

"Nái" đồng nghĩa với LIÊN bên duỵt-nàm. Năm 1900 lâu lắm, trước khi rời Bò-Léo mang "thân phận người di-tản buồn" sang xứ "pạc quảy" (tiếng lóng quảng đông có nghĩa : "pạc" là bạch hay trắng còn "quảy" là quỷ, ám chỉ xứ cũa "quỷ trắng hay mẽo trắng").

Lúc còn ở "XÈ-Gòn"/hòn ngọc "diển tông", ngộ có "uy" với A-Nái cũa ngộ trong gia đình. Thí dụ 2 "dợ chồng có tối đa 10 điểm thì ngộ chiếm tới 8 điểm, A-Nái chỉ được 2 điểm thôi. Điển hình là khi ngộ khát nước cứ la to khơi khơi "hê, pỉ ngộ xà dẩm"...là ngộ có 1 ly trà nóng do A-Nái bưng đến tận chổ cho ngộ, khói "pai"/bay lên thơm lừng. Nếu chờ hơi lâu thì ngộ la tiếp : A....Nái....ngộ khô miệng gần "chét" mà sao nị mất tiêu, mau mau lên !!! Thế là A-Nái bỏ hết công việc chạy 3 chân 4 cẳng đến với ly trà trên tay và đôi mắt "e-dè sợ sệt".

"Chồng Chúa, vợ tôi", "dạy con từ thuở còn thơ, dạy "dợ" từ thuở ban sơ mới "dề"... Ô. Pà ngộ nói hay lắm, ngộ bắt chước, áp dụng nên lúc ở "XÈ GÒN" ngộ đạt được kết quả ngoài sức tưởng tượng. Sau 75 qua xứ "pạc quảy", A-Nái ra chiêu mới đối với ngộ, độc chiêu có tên "từng bước từng bước thầm" mà KIM-DUNG Sứ-Phụ cũng không biết và dù dùng cương hay nhu đều thua.

Tuyệt chiêu đó người "duỵt nàm" xứ Bò-Léo đặt cho tên "LUỘC ẾCH". Muốn luộc ếch chắc ăn thì bỏ ếch vô nồi lúc nước lạnh, ếch nhà ta tha hồ bơi lội nhởn nhơ. Từ từ vặn lửa rêu rêu nóng dần cho đến khi nước sôi thì chú thím ếch nhà ta vui vẻ từ -giả cỏi "vô thường" mà đi lần vào miệng dân nhậu, không chút trăn trở. Còn nếu quý bà nấu nước sôi trước rồi mới bỏ ếch vô nồi sau thì chú ếch sẽ nhảy vọt ra khỏi nồi trong tic-tac, nước sôi văng tung-tóe phỏng tay như chơi.

Năm 1978 A-Má/"dợ" về nước Chúa. A-Pá sống cu-ky, "puồn" quá "gỏ" điện tín qua USA "pảo" A-Nái và A Kón "xì-pong-xo" A-Pá và hết ACE "pên dợ" đem qua TX. "Pấy giờ" -1990- A-Kón thành ếch đã bị luộc chín từ khuya mà nào đâu có biết. Lịnh A-Nái bảo sao cứ làm vậy mà không được khiếu nại, không được ụ mặt châu mày.

Đêm đêm A-Kón nằm ngoài salon cu ky, thông cảm tình cảnh cũa A-Pá ở VN thui thủi một mình nên sáng hôm sau A-Kón dậy sớm chạy vắt giò lên cổ điền giấy tờ xin "pảo-lảnh" hết dòng họ "pên dợ" gồm gần xập dành đũ tên từ chữ A cho đến Z. (xập dành = 10 người)

Đừng hỏi ngộ tại sao không ngủ trong phòng mà ngủ ngoài salon. Ngộ "pán cái" câu trả lời cho A-Phước/Khật Ba-Tri. A-Phước lên tiếng "dùm" ngộ đi, ngộ sẽ đi xuống Houston đải nị 1 chầu "tiểm xấm" vì nị cùng học 1 "chường", 1 thầy, đọc 1 trang sách y-brơ-chang như ngộ", đừng mắc cở. "ÙM-CỐI, TỐ CHÈ" nị Paris-Match ! Thank you, merci nị hầm-bà-lằng xắn cấu !
Đến năm 1990, nguyên cả nhà "pên dợ" ngộ đoàn tụ ở TX, khỏi "Ô ĐI GHE" mà đi phi cơ từ Tân-sơn-Nhứt qua Đa-Lát/Dallas-TX.

Ở chung 1 mái nhà, A-Kón bây giờ "xuống cơ" như con mèo mắc mưa : sáng dậy sớm nấu cá-phé, châm trà, đi mua donuts...., trưa đi chợ, chiều hút bụi nhà trước khi đi làm "ca" hai từ 3PM đến 12 Noon mới lò mò về nhà, mệt "nhừ-văn-tử" mà cũng phải cười 1/3 miệng cho trọn đạo phu-(lê)thê. Ráng sức lắm cũng chỉ mĩm cười được 1/3 miệng thôi.

Một hôm sáng sớm, A-Nái chở hết "pà con pên dợ" đi mua quần áo mới, giày dép....để lại cho ngộ 1 "đại mạng lịnh" dài lê-thê gồm đủ 4 món ăn chơi, 9 món ăn no... như phải đi chợ mua món gị ăn trưa, ăn chiều, ăn tối, ăn chơi lẩn ăn thiệt...clean up nhà cữa cho sạch, chùi lau bếp núc....trước khi đi làm.

A-Pá đọc "thư" đó trước, thương cho thân phận "xuống nước" của A Kón mới bày kế cứu nguy. A-Pá nói nhỏ với A-Kón đầy chân tình :
- Sao qua đây nị "xệ" quá, "nền ông" làm chồng gì mà A-Nái sai đâu làm đó, nị làm mất mặt luôn A-Pá. A-Nái dù gì cũng còn sợ A-Pá, nị cứ mượn danh A-Pá mà hành động, có A-Pá đứng sau lưng "hổ chợ"/hổ trợ cho nị.
- Thôi A-Pá, ngộ/A-Kón quen như vầy cả chục năm rổi. A-Pá thấy đó, nhà cữa yên vui.
"Pạn-pè" cũa ngộ như A-Phước...ai ai cũng "dậy", " hết chơn hết chọi" mấy "thằng" chồng "pên mẽo" có ai khiếu nại gì đâu. Nếu lập nghiệp-đoàn thì có hàng triệu người gia nhập mà có thằng mẽo, thằng tây, thằng chệt... nào dám hó hé. A-Kón đâu phải James Bond mà A-Pá xúi dạy, "piểu" A-Kón "mần diệc" phi thường.
- Ậy, nị nghe lời A-Pá một lần, chưa thử đã thua thì còn gì là nam-tử-"háng", đại-trượng-phu. Có A-Pá chống lưng nị mà. Trước tiên mổi ngày nị nấu cháo lòng ăn đũ 30 ngày. Nị chỉ được ăn gan heo, gan bò trong cháo cho gan nị to thêm 1 chút. Nị chạy đi mua 1 gallon Vodka "chẩu"/rượu nặng, tối đi làm về uống đầy 1 ly "xây chừng" hay nhiều hơn càng tốt. " Vodka Chẩu" và gan heo...làm cho nị can đảm hơn lên. Sau 30 ngày, mỗi tối khi nị đi làm "dìa", vô cửa nhà xe lại ngồi ghế trong bếp, ngộ ngồi kế bên nị để yểm trợ tinh thần và phản ứng nhanh lẹ để giải cứu nị khi cần. A-Pá đã có Kế-hoạch cẩn thận rồi. Ngồi xuống ghế xong nị gỏ tay mạnh trên "pàn", kêu A-Nái tắt TV, đi qua bếp nấu và pha trà cho nị. A-Pá tằng hắng để hổ trợ cho nị. Ngày mai bắt đầu nhé.

Tối hôm sau, khi bước vô bếp ngồi xuống ghế xong, A-Kón "húp" liên tiếp mấy ngụm Vodka cho lên tinh thần và làm theo y kế hoạch cũa A-Pá. Thú thật trong lòng ngộ cũng đánh lô-tô. May quá, A-Nái tắt TV, bước qua bếp pha trà cho ngộ. A-Pá nhìn ngộ, nheo mắt ra hiệu, ngầm nói mọi việc như ý. Ngộ thật mừng trong lòng.

Kế đó A-Pá dạy ngộ tiếp :
- Tối mai, A-Kón phải "lên lớp", rầy A-Nái là khi bưng trà cho A-pá và A-Kón thì miệng phải mĩm cười, mặt không được xụ xuống thấy ghét.
Tối hôm sau ngộ y theo kế hoạch phần B của A-Pá. Mọi việc êm xuôi như nước chảy qua cầu.

A-Pá nói nhỏ vào tai A-Kón :
- Nị cứ "xung phong" lên, lấy lại "hùng tính" trước kia tức lúc ở Bò-Léo và Xè-Gòn. Tối mai nị cứng rắn ra lịnh A-Nái phải sẳn sàng bưng trà nóng lên cho nị trong vòng 1 phút, không thể lâu hơn. A-Nái đã chịu khuất phục nị rồi đó.

Tối hôm sau mọi việc xảy ra đúng ý. A-Kón tắm rữa xong lên giường ngũ mà trong lòng thơ thới hân hoan, "công đã thành, danh đã toại, phỉ chí nam nhi", ngộ thầm cám ơn A-Pá giúp đở ngộ mấy đêm qua !

Sáng hôm sau A-Pá "piểu" ngộ tối nay thi hành 1 giai đoạn chót, rất dể, xong 100 %, ca khúc khải hoàn :
- A-Kón nhớ ra lịnh A-Nái tối nay phải có ly trà nóng cho A-Kón trong 30 giây khi nị đi làm về, không được trể dù là 1 giây.

Khuya hôm đó, y lời dặn, về đến nhà, A-Kón mở cữa nhà bếp bước vô, định lại ngồi nơi bàn ăn cạnh A-Pá. Lòng A-Kón vui tươi, miêng huýt sáo bản nhạc "Cầu sông Kwai" và. .xoẹt, mau hơn thời gian ấn định 30 giây, 1 ly nước trà nóng từ tay A-Nái bay vèo ngay trán A-Kón. Nhờ lúc nhỏ đánh tennis cặp mắt A-Kón nhanh nhẹn, bộ chân ngộ vội bỏ ngón "lăng ba vi bộ" cũa KIM DUNG, người A-Kón "rùng " xuống theo thế "Từ-Hải chết đứng", ly trà bay vèo qua đỉnh đầu A-Kón chạm cánh cữa bể tan.

Nước trà văng tung tóe ướt đầu A-Kón. Ngộ nhìn sang A-Pá ngồi yên gần đấy ngầm kêu cứu SOS...MAY DAY MAY DAY... ( tức SOS cũa Không Quân). A-Pá đứng dậy, lửng thửng bỏ đi vô phòng riêng, không nói hộ 1 lời. A-Kón đi thật nhanh và thật nhẹ, đuổi theo A-Pá để tránh "bảo KATRINA" đang xảy ra trong bếp, thật ngắn ngủi, thật bất ngờ ngoài dự tính cũa A-Kón.

Trong phòng riêng, đủ an toàn, A-Kón hoàn hồn hỏi nhỏ A-Pá:
- Sao trong lúc "dầu sôi lữa bõng" như lúc nảy mà A-Pá, đồng minh duy nhứt đáng tin cậy nhứt cũa A-Kón, nở lòng nào A-Pá ngoảnh măt làm ngơ ....?
A-Pá ôn tồn giải thích rất hửu-lý :
- Lúc A-Nái quăng ly trà nóng về phía nị, miệng nó nghiến răng, đôi mắt nó xẹt lữa, tóc tai nó dựng đứng lên..., A-Pá trông nó giống y A-Má "dợ" cũa nị lúc "dận"/giận ngộ nên ngộ cũng phải "chẩu"/chạy cho lẹ chớ kẻo họa lây. Mà thôi A-Kón à, qua đây nị nên nhập gia tùy tục, một câu nhịn, chín câu lành. "Pạc quảy" cũng dạy nị FORGET & FORGIVE... Phật-Giáo "piểu" nị "NHẨN+ HÒA", nhịn "con dợ"," xợ con dợ" ở "chong"/trong nhà không có ai cười nị đâu. Thôi nị đi về phòng A-Nái xin lổi nó cho yên. Hồi đó A-Pá cũng năn-nỉ A-Má dợ cũa nị hoài "có sao đâu" (mượn chữ nghĩa cũa A-SOT Tân Định).

Từ đó về sau, nói theo văn chương bình dân thì đừng bao giờ "SỜ BỜM SƯ-TỮ CÁI" dù ở xứ nào, dù thời gian nào...không có ngoại lệ, đúng như luật TƯƠNG ĐỐI cũa ALBERT EINSTEIN.
Đây là một gương tốt, sống động, có thực để cho hết thảy "cậu nam TM2 " học hỏi hầu sống còn trên thế gian nhiều sóng gió nầy.

Kính Chào ACE TM2.
Chúc Tết vui, trẻ, khỏe...

A-KÓN tự COL.